Nghĩa trang Sala Garden

Đi Tìm Đất Nghĩa Trang – Không Chỉ Là Tìm Nơi An Nghỉ

Đất nghĩa trang, không chỉ là nơi an nghỉ. Sau khi nghe lời chia sẻ chân tình của một khách hàng về hành trình tìm kiếm đất nghĩa trang. Lúc này, tôi mơ màng nhận ý nghĩa sâu xa của mộ phần, của nơi an nghỉ vĩnh hằng. Thông qua đây, nó giúp người ta có cái nhìn khác đi về nghĩa trang, giúp người ta nhận thức tích cực hơn về loại hình này.

Hành trình tìm kiếm đất nghĩa trang

Vào một buổi chiều cuối năm 2019, vợ chồng chú T và V ở quận 2 (TPHCM) sau khi đã hoàn tất thủ tục mua khu mộ Gia tộc tại Sala Garden, nhưng vẫn nấn ná ngồi lại, không muôn đi về. Nghĩ cô chú chắc có gặp rắc rối gì, tôi đi ra hỗ trợ.

– Cô chú có cần hỗ trợ gì thêm không ạ?

Cô nói “Cô muốn đợi gặp giám đốc bên con để cảm ơn. Cô chú có hỏi rồi, khoảng 30ph nữa anh ấy sẽ về tới văn phòng”

– Không vấn đề gì đâu cô, bọn con bán hàng nên sẽ cố gắng đưa ra sản phẩm tốt nhất cho khách hàng, cô mua là bọn con mừng lắm rồi cô ạ.

den-trinh-dat-nghia-trang-sala-garden

Nghĩa trang Sala Garden.

Lúc này cô mới ngập ngừng chia sẻ:

    “Không phải như thế đâu cháu ạ, cô phải cảm ơn vì bên con đã làm một nghĩa trang quá tuyệt vời, cô chú mua ở đây là cảm thấy hài lòng lắm, vui lắm. Chấm dứt được quãng ngày gian nan đi tìm đất nghĩa trang, đi tìm nơi an nghỉ sau này của mình”.

Dừng lại vài giây, cô nói tiếp:

    “Cô chú đều làm bác sỹ trong bệnh viên quân y, sau này có qua đời cũng đã có phần mộ trên Nghĩa trang chính sách Củ Chi. Nhưng mà con biết đấy, đi lại trên đó vất vả lắm, từ đây lên đó mất hơn gần 3 tiếng đồng hồ mới tới nơi. Nên cô chú tính là sau này sẽ tìm kiếm một nơi ở gần thôi, con cháu đi thăm nó cũng tiện. Đấy là nói như thế thôi, chứ cũng chưa có tìm hiểu.

    Thế rồi, 2 năm trước, đùng 1 cái, anh trai của chú qua đời cháu ạ, vẫn mạnh khỏe như thế, chả ai nghĩ cả. Đúng là cuộc đời, nó vô thường lắm, không biết trước được điều gì. Con cháu thì định cư hết ở nước ngoài, may mà cô chú ở ngay đó còn qua phụ giúp bác gái lo hậu sự. Hàng ngày chú cẩn thận như thế, nhưng đến lúc tìm đất nghĩa trang để chôn cất cho bác cũng chả còn suy nghĩ được nhiều nữa. Thời gian gấp quá nên mình chả còn nghĩ được tìm vị trí đẹp, rồi giá cả làm sao, lúc đó cô chú với người nhà mua đại 1 phần ở nghĩa trang dưới Long An. Xây dựng xong xuôi toàn bộ cũng mất tới hơn 300tr cháu ạ. Mà bây giờ mới thấy đi lại bất tiện quá, mỗi lần đi thăm là mất cả nguyên ngày, thành ra bây giờ cả năm mới ghé thăm được 1, 2 lần.

    Công việc xong xuôi hết cả, cô chú mới bàn với nhau là mình cũng phải đi tìm kiếm trước nơi an nghỉ, để sau này mình nằm xuống, thì cũng có sẵn, con cháu đỡ phải tất bật. Với cái quan trọng là lựa được nơi ưng ý của mình, thuận lợi đi lại, con cháu nó có đi thăm cũng đỡ khổ. Chú lại chỉ cười rồi bảo thôi lên trên Củ Chi cũng được. Nhưng cô không chịu, cứ nghĩ tới cái cảnh từ nhà lên tới nghĩa trang trên Củ Chi hết gần 3 tiếng đồng hồ, cô lại thấy sợ, rồi thì sau này xa xôi quá, con cháu nó chả đi thăm viếng mình.

    Thế là cô chú đi quyết định sẽ tìm kiếm 1 nghĩa trang gần nhà, để sau này làm nơi an nghỉ cho mình. Tìm kiếm trên internet, sách báo, rồi hỏi han các trại hòm, rồi bạn cả bạn bè. Cuối cùng cô chú cũng đưa ra được một danh sách khoảng 10 cái nghĩa trang. Xong cô chú bắt đầu liên hệ từng nghĩa trang, đi tham quan tận nơi từng cái, để mình có cảm nhận đúng nhất, thấy được cái tốt cái dở của nó, chứ cứ nghe mấy người bán hàng quảng cáo, thì chả biết đằng nào.

    Cô chú đi đủ các nghĩa trang luôn cháu nhé, từ Bình Dương cho đến Tây Ninh, xuống tít Long An cho ra tới Đồng Nai, có những chỗ cô chú đi 2-3 lần, rồi rủ cả bạn bè đi cùng nữa. Mà cô chú thì tuổi già, đi lại bất tiện, mỗi lần đi là về nằm ngày hôm sau cháu ạ, mệt lắm. Nhưng cô chú cũng chỉ thoáng suy nghĩ là chỗ này là được nhất, chứ chưa thực sự hài lòng với chỗ nào. Chỗ thì xa quá, đi lại khổ con cháu sau này. Chỗ ở gần thì chả còn vị trí đẹp, phải mua tít trong sâu, mà giá thì cao quá cháu ạ. Có chỗ thì quảng cáo rõ hay, đến nơi xây dựng chả có cái gì, cỏ dại mọc um tùm.

    Chỗ cô chú hài lòng nhất thì pháp lý nó lại chả rõ ràng, thấy trên sổ ghi thời hạn sử dụng có 50 năm, cô chú sợ lắm. Nói với cháu chứ cái việc chôn cất này pháp lý nó quan trọng lắm. Quê cô ở miền Trung, thuộc ngoại ô, phần mộ của bố mẹ chôn ở nghĩa trang làng ngày xưa, thế là sau phải di dời, chạy tới chạy lui để kiếm chỗ di dời. Thế mà di dời chỗ khác được đâu chục năm lại phải giải tỏa lần nữa, tổng cộng là cô phải di dời phần mộ của bố mẹ cô 3 lần cháu ạ. Bây giờ cô gửi vào chùa rồi, chứ chả có sức để tìm chỗ nghĩa trang mới nữa.”

Lúc này, cô lại quay qua hỏi tôi: “Sao hồi đó cô chú tìm nhiều thế mà lại không thấy cái nghĩa trang này cháu nhỉ?”

– À, Hoa viên bên cháu mới chính thức hoạt động từ tháng 8/2019 thôi cô ạ, thời điểm cô tìm thì nó vẫn chưa phổ biến rộng rãi, nên cô chú không biết đó ạ.

Cô lại kể tiếp:

    “Tìm chán chê không được nơi ưng ý, chú lại nói với cô hay thôi mình hỏa thiêu rồi gửi cốt vào chùa ở quận 2 cho nó gần nhà. Cô gạt phăng ngay cháu ạ. Mình chôn cất ở đây ko phải chỉ là nơi an nghỉ cho mình, mà quan trọng nó còn là giá trị gia đình nữa. Con cứ nghĩ đi, khi mình chôn thì còn nguyên thân xác, nó giống như sợi dây vô hình để gắn kết con cháu. Một năm 3 – 4 lần, giỗ cô, giỗ chú, Tết nhất, con cháu đi thăm viếng mộ phần, rồi tụ họp đông đủ, hàn huyên, tìm hiểu về dòng họ cháu ạ, làm cho tình cảm gia đình nó gắn kết hơn.

    Còn bây gờ mà đi thiêu, thì chỉ còn lại hũ tro “vô tri, vô giác”. Mà gửi lên chùa thì nhiều khi cứ nghĩ “đã có sư sãi lo”, làm gì có chuyện con cháu, gia đình tụ họp nữa. Nhà cô đây chứ đâu, đến cô chú còn có suy nghĩ như thế, cả năm mới vào thăm bố mẹ được 1 lần. Đấy là lý do chính để cô quyết đi tìm cái nghĩa trang vừa ý đấy cháu ạ.

    Tìm kiếm khắp nơi mà không được nơi ưng ý, chú nói với cô thôi kệ đã, tới đâu thì tới, dù sao thì mình cũng đã có suất trên Củ Chi rồi. Thế rồi cơ duyên đến với cô chú cháu ạ. Hôm đó, gia đình cô chú cùng với con cái, các cháu đi Long Hải nghỉ ngơi 2 ngày. Trên đường đi qua Long Thành, cô thấy có bảng chỉ dẫn Hoa viên nghĩa trang Sala Garden, cô bảo chú với các con ghé vào thăm xem thế nào. Mà chú lại bảo “mình đi bao nhiêu nơi mà bà còn chả ưng ý nữa là”. Thế là cuối cùng lại không vào, đi thẳng xuống Long Hải.

    Hai hôm sau trên đường về, đến khúc Thiền Viện Thường Chiếu ở Long Thành, lại thấy có bảng chỉ dẫn vào Hoa viên, lần này thì cô nói đằng nào cũng tiện đường, mình ghé vào tham quan thì có mất cái gì đâu, khoảng 30ph chứ mấy.

   Thế là cô chú và con cháu ghé vào, bất ngờ thật cháu ạ, nó vượt xa tưởng tượng của cô chú. Ngay từ cổng vào, từ bảo vệ cho đến tiếp viên, họ lịch sự và chuyên nghiệp lắm, cứ như là trong resort 5 sao ấy cháu. Cảnh quan được làm tỉ mỉ, cây xanh, cây cổ thụ, bonsai không thiếu thứ gì, khu mộ thì quy hoạch gọn gàng, trồng cỏ cứ xanh mướt. Cháu biết không, cô thích nhất là cái chỗ Đền Trình ấy, gió thổi cứ mát rượi, xung quanh Hồ nước toàn hoa là hoa, mấy đứa cứ thi nhau chụp ảnh. Chùa thì thanh tịnh lắm, hồ nước, bãi cỏ cứ xanh mướ. Mà được xem cái hồ sơ pháp lý Hoa viên, cô lại càng an tâm nữa, đất nghĩa trang là phải đầy đủ như này mới an toàn cháu ạ.

   Được các bạn bán hàng dẫn đi một vòng, cô chú quyết định chọn ngay một khu Gia tộc 100m2 sau chùa cháu ạ. Ở đấy có đi thăm mộ thì tản bộ ghé chùa thắp nhang cúng Phật luôn, với lại cô cũng thích nghe kinh kệ, nên cô chọn gần chùa. Giá nó có mắc hơn tí cũng không sao, vì lúc sống mình xây nhà cao cửa rộng, mà tính ra cũng chỉ ở được vài chục năm, còn chỗ này sau này mình an nghỉ vĩnh hằng cơ mà.

den-trinh-sala-garden-1

Không gian tĩnh lặng tại Đền Trình Sala Garden.

   Mai này cô xây khu mộ này lên, cô sẽ đưa bố mẹ cô, cả anh trai của chú về nữa, rồi sau cũng nhường 1 chỗ cho cả chị dâu về đây luôn, chứ con cháu đi nước ngoài định cư hết rồi, khổ lắm. Mà nghĩa trang này cũng gần sân bay Long Thành, sau này chúng nó về nước thì ghé thăm viếng cũng tiện. Hôm đó là cô cứ bảo với thằng con cô “ tao chả cần chúng mày thăm viếng tao nhiều làm gì, hàng năm chúng mày cứ đi Long Hải hay Phan Thiết, hay bay đi đâu du lịch, thì đi về ghé qua thắp cho tao với bố mày nén nhang là được”.

Nói đến đây, cô chú cười mãn nguyện, chắc vì đã tìm được một nơi để an nghỉ lý tưởng, quan trọng hơn là đã tìm được một nơi để duy trì tình cảm con cháu, gia đình. Lúc này thì anh Sơn, giám đốc đơn vị đầu tư Hoa viên cũng đã về, tôi liền cáo lui để cô chú có vài phút nói lời cảm ơn đến với anh. Trong lòng cũng cảm thấy vui lây từ cô chú vì mình đang đem đến cho khách hàng một sản phẩm tốt, mà khi mua xong sẽ cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc. Và chắc chắn là sẽ có rất nhiều khách hàng nữa sẽ muốn được gửi lời cảm ơn đến với CĐT Hoa viên Sala Garden.

Lời kết

Trong xã hội xô bồ hiện nay, nhiều người đã quên đi, hoặc có thể đã đánh mất tình cảm với bố mẹ, với người thân trong gia đình. Nếu bạn để ý để ý trên phim ảnh, hay sách báo, sẽ thấy ở các nước phương Tây, họ cũng vẫn duy trì hình thức mai táng. Rồi người ta sẽ thường xuyên ôm hoa, dẫn con cái ra mộ phần để tâm sự chuyện vui, nỗi buồn với người nằm dưới. Ở đây, với một không gian thanh tĩnh, những người thân có thể dàn trải hết những khúc mắc trong lòng với nhau, để rồi họ yêu thương nhau, gắn kết với hơn. Hoặc người ta có thể ra đây, để hỏi ý kiến về một lựa chọn mà họ đang phân vân, thực ra chẳng có ai trả lời đâu, nhưng người ta sẽ có những giây phút tĩnh lặng, bình an thực sự, để đưa ra quyết định sáng suốt nhất.

tham-vieng-phan-mo

Hình ảnh người thân ra thăm mộ phần.

Ở Việt Nam, hầu như mọi người không nhận ra được điều này, họ vẫn đơn thuần nghĩ rằng đất nghĩa trang chỉ là nơi chôn cất, mà không nhận ra được những giá trị về văn hóa, về tinh thần của nó.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Tin tức khác

Chat Live Facebook

0982979901